Một số tiểu bang của Mỹ cấm tính tiền theo kWh. Tại đó, các...

27/05/2022 bởi Kim Mai
Một số tiểu bang của Mỹ cấm tính tiền theo kWh. Tại đó, các trạm sạc sẽ tính tiền theo phút. Đó là điều mà các nhà vận hàng trạm sạc mong muốn, vì chi phí thông thường là cố định. Vì thế, các tài xế đang mua thời gian qua thiết bị sạc đắt tiền và cơ sở hạ tầng khác.

Giá bán buôn điện tối thiểu thường là 3 cent/kWh. Các phụ phí sẽ bao gồm đường truyền, phí giờ cao điểm và máy móc đắt đỏ. Ở California, các công ty trung bình lắp đặt bộ sạc công suất lớn cần 100.000 USD để thực hiện, mặc dù họ thường nhận khoản trợ cấp lớn từ chính phủ để chi trả phần lớn số tiền đó.
Trong một lần sạc, lượng điện năng cung cấp ở thời điểm bất kỳ thường dễ thay đổi và do ô tô kiểm soát. Khi pin cạn, năng lượng có thể truyền với tốc độ cao. Nhưng khi đầy hơn 50%, pin sẽ chậm đi rất nhiều. Khi pin đầy 80%, công suất giảm còn 20kW.

Vì lý do này, những người không cần pin đầy thường chỉ sạc đến 80% để tiết kiệm chi phí sạc và điều này cũng tốt hơn cho pin. Chiến lược tối ưu thời gian nhất là sạc khi pin còn 10-20% và sạc đầy đến 60%. Điều đó sẽ khiến các tài xế phải dừng sạc nhiều lần hơn, nhưng giảm thiểu được thời gian sạc, trong khi phí được tính theo từng phút.
Một số người khá khó chịu khi phải thanh toán theo phút, vì pin càng đầy thì tốc độ sạc càng giảm xuống. Để giải quyết vấn đề này, một số trạm sử dụng các "bậc" để tính hoá đơn. Ví dụ ở Texas, Electrify America tính phí 16 cent/phút khi công suất dưới 90kW và 32 cent/phút nếu vượt quá mức đó. Ở một số khu vực khác, các nhà cung cấp có thể có tới 4 bậc để có thể tính đúng giá nhất.
Một số khác cũng không hài lòng khi một trạm sạc tính phí theo phút nhưng trạm này lại sạc chậm. Họ cảm giác như bị trạm sạc lừa đảo. Tốc độ sạc được cho là do ô tô quyết định, nhưng chỉ ở mức tối đa mà trạm sạc đó cho phép.


Nghịch lý xe điện bùng nổ: Các trạm sạc chẳng màng cạnh tranh nhau, giá sạc mỗi nơi một khác thậm chí miễn phí - Ảnh 4.
Lái xe điện thường rẻ hơn nhiều so với xe xăng. Mọi người không còn quan tâm đến giá cả, điều khiến thị trường trở nên kỳ lạ hơn. Một số trạm thậm chí còn cho sạc miễn phí.
Các trạm sạc thường được trợ cấp, vì các công ty muốn chứng tỏ xe điện xanh hoặc để thu hút khách hàng giàu có. Việc nhân viên trạm hoặc thậm chí là khách hàng được sạc xe miễn phí là điều rất bình thường. Một số trạm tính giá ngẫu nhiên. Không có gì lạ khi thấy sự khác biệt lớn trong cùng một thị trấn, kết nối với cùng một công ty điện với cùng một mức giá.
Với những thái độ khác nhau của khách hàng, rất nhiều thử nghiệm về giá đã được tiến hành. Trong một số thời điểm, các trạm sạc ở Oregon đã tính một khoản phí cố định. Nếu pin xe của khách cạn và họ muốn nạp đầy, họ sẽ nhận được ưu đãi lớn. Nhưng sẽ là một khoản tiền khủng khiếp nếu vị khách chỉ muốn nạp chút ít. Cách tính giá này đã không còn, nhưng phí theo phiên vẫn còn phổ biến.

Một khía cạnh khác của giá cả là phí nhàn rỗi. Đây là phí được tính sau khi khách sạc xong. Các khoản phí này tổn tại để ngăn những chiếc xe lấp kín trạm sạc sau khi đã đầy. Điều này là tốt nhưng cũng là một tin không vui khi mọi người buộc phải đánh xe đi, ngay cả khi không có ai khác đang đợi.